Những khoảnh khắc phi thường trong cuộc sống

chụp film – không chỉ là cái thú

Bấm nút shutter, phim cuốn roẹt. Cuốn theo cùng nó là cả một khoảnh khắc đã qua, một cuộc sống vừa mới hiện hữu ngay trước mắt giờ đã thành kỉ niệm …

Canon EOS 300 là chiếc máy ảnh đầu tiên của tôi, trước khi tôi biết thế nào là tốc độ, khẩu độ, ISO hay một loạt những thứ khác. Không lâu sau đó, 10D đến như là một sự giải thoát (hay còn gọi là công cụ lao động giải phóng con người :D), nó giúp tôi chụp tự do hơn, học cũng nhanh hơn. Nhưng giờ đây, khi mà không còn phải quá vướng bận với các thông số kia, không quá vướng bận với các kĩ thuật chụp thì sự trở về với máy phim vừa là một quá trình khám phá lại bản thân, vừa đưa tới chân trời mới của khoảnh khắc và cảm xúc.

Thật hiếm khi dùng máy số mà tôi nhớ được cảm giác của mình khi bấm shutter, đúng ra thì khi đó chẳng có cảm giác nào để mà nhớ. Nhưng cầm máy phim, khoảng thời gian chờ đợi và bấm nút shutter đó có một cái gì thật trang trọng và thiêng liêng. Không hẳn vì tiếc phim, không hẳn vì máy phim là một món đồ cổ cần nâng niu. Như một người đang giương cung lên vậy, lắng nghe hơi thở của mình, quan sát thế giới xung quanh, cho đến khi cả người, cả cung tên và cả thế giới hòa thành một đường thẳng! Và bấm nút shutter, chỉ một lần duy nhất. Bạn có thể hỏi, vậy thì khác gì với việc bấm shutter liên tục, mà cứ bấm liên tục như vậy về lí thuyết thì xác suất trúng đích sẽ lớn hơn? Không! Bởi vì khi đã xác định bấm liên tục thì bạn sẽ không còn tập trung, không “nhìn” ra được cái cảm xúc và khoảnh khắc để bấm, lúc đó “bắn liên thanh” cũng chỉ là hú họa cầu may mà thôi.

Còn cái màn hình review nữa. Thật hiếm ai dùng máy số mà không bấm vào cái nút hình tam giác để review ảnh vừa mới chụp, dù sớm hay muộn. Khi xem lại, cũng là lúc cuộc sống và cảm giác trong hiện tại bị pause lại, để chìm trong vui buồn với những thành công / thất bại của những khung hình trước đó, và dù sau đó có tắt màn hình đi thì cảm giác về những khung hình trước vẫn luôn hiện hữu và ám ảnh người chụp. Và khi đó họ cũng mất luôn khả năng tiếp nhận những khung hình mới, khoảnh khắc mới do cuộc sống luôn vận động kia đem lại. Quả là đáng tiếc!

Nhưng với máy phim, mỗi lần bấm máy xong là một lần cuộc sống sang trang mới. Có chăng sẽ chỉ là nửa giây hồi hộp không chắc chắn, nửa giây nuối tiếc cho khung hình kia, khoảnh khắc kia, mới đó mà đã trở thành … thiên cổ, để từ đó phía trước sẽ là tất cả — mới mẻ và trong veo.

Cuộc sống hình như trôi chậm lại xung quanh khoảnh khắc bấm máy, để tôi có thể nhìn kỹ hơn những thứ tưởng chừng như đơn giản nhất, quen thuộc nhất ở quanh mình. Không phải xoay dọc xoay ngang nữa, mà đột nhiên tất cả mọi thứ đều ở ngay trước mắt – mới mẻ, đa dạng hơn và cũng mong manh bất định hơn. Từ gương mặt, ánh mắt và những nét biểu cảm thay đổi rất nhanh và liên tục. Từ những cử chỉ, từ những chi tiết hay chuyển động nhỏ xíu tưởng chừng như sẽ tan biến đi trong chốc lát. Chúng được phóng to ra và quan sát kĩ hơn. Cuộc sống quen thuộc bình thường bỗng trở nên thú vị, những người thân, bạn bè chợt trở thành những người mẫu vỉa hè, tất cả được quay chậm qua những cuộn phim — đầy khám phá, cảm hứng, vui mừng, tiếc nuối và cả bất an – vô cùng tận.

Giữa thời đại kỹ thuật số, khi mà chỉ trong chưa đầy 1 giờ đồng hồ đã có thể có cả vài chục vài trăm kiểu ảnh hiện ra trong máy, khi mà mỗi phút các site ảnh lại có thêm cả ngàn bức đủ các thể loại phong cách đứng chen chúc nhau, thời gian để cho mỗi bức ảnh thu hút được sự chú ý của người xem chưa đến 1 giây. Đó là lúc những thứ hoành tráng, rực rỡ và fast-food lên ngôi. Tôi không biết liệu ai có thể bỏ thêm 5s, xem full-size thay vì thumbnail, cảm thay vì nhìn … Những bức ảnh phim vẫn im lìm nằm lẫn trong đó … và tôi tin rằng chúng, không chỉ đơn thuần là những nốt lặng bổ sung cho ảnh số, có một cuộc sống riêng của mình, như những dòng nước ngầm, âm thầm mà luôn da diết.

Share and Enjoy:
  • Digg
  • Facebook
  • Google Bookmarks
  • Twitter

25 Responses Subscribe to comments

  1. Huy | May 22, 2009 @ 11:41 pm

    cool!

    Có cảm giác ảnh film của anh phiêu hơn, tự do, phóng khóang và thoải mái hơn các bộ ảnh số của anh, vốn hơi bị ước lệ một tí (cảm giác thế ^^) .

  2. Hung | May 23, 2009 @ 12:09 am

    Oài, article nghe cứ như văn tế ảnh film ấy ! :D
    Trong tương lai, ảnh số sẽ bị thay thế nhưng cái anh ảnh film này vẫn tồn tại, tin không?

  3. zakk | May 23, 2009 @ 12:29 am

    cháu thích bài này quá :D

  4. NguyenThuyr | May 23, 2009 @ 1:06 am

    em cứ hồi hộp đọc từng câu của anh…cảm giác hồi hộp như lúc bấm máy film
    :)
    TFS

  5. Mikhu | May 23, 2009 @ 2:56 pm

    Đọc bài của cụ xong, chỉ muốn vác con QL17 III ra đường ngay thôi.

  6. Tiểu_Nhạn | May 23, 2009 @ 6:10 pm

    còn cả cảm giác hồi hộp khi tráng film nữa :). Bài viết của anh rất hay.

  7. Hải Thanh | May 23, 2009 @ 9:55 pm

    Hiếu viết trúng tim đen những ai thích chụp film :D

  8. Huy | May 23, 2009 @ 11:51 pm

    Ai có QL17 bán ko ^^

  9. Trần Mạnh Hoàng | May 24, 2009 @ 12:33 pm

    Bài và ảnh đều rất tình cảm.

  10. iha | May 24, 2009 @ 4:40 pm

    Ít ra với film đen trắng (cả chụp, tráng, scan) cảm giác BW tốt hơn là dùng DSLR. Còn bấm shutter fast hay slow chẳng qua là do bệnh của người chụp thôi ạ.
    Các bác có website hay nhỉ? :)
    .

  11. Đặng Quang Hiếu | May 24, 2009 @ 8:12 pm

    Cám ơn các bác đã động viên!

    @Huy: Thì có cái lợi thế là chụp film về sau, nhưng giờ mình chụp máy số, nếu ko phải là phóng sự / event, thì cũng gần như máy film vậy. Hai cái này thực ra bổ sung cho nhau rất tốt ^^ QL 17 chắc Huy phải nhờ các bác ở bên mang về thôi :P

  12. consoncafe | May 24, 2009 @ 11:47 pm

    nhiều cảm xúc, nhiều khi vội vã, vội vã mà ta không nhận ra, cái đẹp bình dị quanh ta. Bác chộp đẹp lắm, cần phải học hỏi bác nhiều. bài nhạc nền hay quá, bản này tựa à gì vậy bác. hình như bác cũng có chơi audio thì phải.

  13. Đặng Quang Hiếu | May 27, 2009 @ 2:19 am

    @consoncafe: Cám ơn bác. Bản nhạc nền này tựa là “Autumn leaves” do Eva Cassidy hát. Tôi không phải là dân chơi audio bác à :-)

  14. Harry Pham | May 27, 2009 @ 7:28 am

    ảnh rất thú vị ạ

  15. G | May 31, 2009 @ 1:50 pm

    Nhạc hay. Buông trôi và tiếc nuối. Một khoảnh khắc đã qua, một cuộc sống vừa mới hiện hữu ngay trước mắt giờ đã thành kỉ niệm :-)

  16. Sieg247 | Jun 01, 2009 @ 12:36 pm

    Bài hay lắm bác ạ :D

  17. N80 | Jun 06, 2009 @ 10:09 am

    Thích nhất cái cảm giác chụp film đó là như người đi săn ngồi rình con mồi của mình, nín thở, nín thở chờ đợi, khi con mồi xuất hiện thậm chí còn bắn trượt.

  18. alla | Jun 11, 2009 @ 9:23 am

    cháu còn trẻ, lúc đầu cũng chạy theo máy số. Nhưng vốn tính tò mò, cháu đã thử trải nghiệm với máy film. Thế rồi niềm đam mê ảnh, và nhất là những phút nín thở khi bấm shutter của máy film đã làm cháu như được giải thoát khỏi những bận tâm của cuộc sống.
    Nín thở, cháu đọc từng câu của bài viết. Cảm xúc quá.

  19. TNT | Jun 28, 2009 @ 1:07 am

    Ảnh bác hay quá!!!!!!!!!!!!!!!!

    PS: Nhạc nghe riêng hay. But nghe + xem thì bị ép ý ảnh bác ạ.

  20. `gian_don | Jul 18, 2009 @ 10:34 am

    Bài viết rất hay bác ạ! Đọc mà hồi hộp theo từng câu chữ. Đúng hoàn toàn như vậy, em chưa từng chụp máy flim, chỉ chơi máy số, và công nhận một điều rằng nhiều lúc bấm liên thanh chỉ là ăn may vớ được khoảnh khắc.
    Đọc xong bài viết em muốn có một chiếc máy film trong tay để chỉnh chu lại thói quen trong nhiếp ảnh.
    Thank bác đã chia sẻ.:)

  21. vm | Aug 18, 2009 @ 10:20 am

    rất thích ảng & bài viết của anh.
    Chụp ảnh film đem lại nhiều thú vị .

  22. Nguyễn Anh Dũng | Oct 14, 2009 @ 7:44 am

    thay mặt cụ Ú bê và ÉO 3000V vốt ảnh và bài viết ha :))

  23. lailai | Nov 08, 2009 @ 8:45 pm

    Rất cảm xúc :)

  24. VienDu | Jan 22, 2010 @ 11:31 pm

    Sau vài ngày đắng đo suy nghĩ, em tạm xa máy số để dành hết cho máy film.
    Đam mê là thế, nhưng thời buổi fast food này, những cái lab chẳng hứng thú gì với những cuộn film.
    Đang chụp thì hết film; thay film xog thì khoảnh khắc đã qua; cuộn film lỡ dỡ có khi cả tháng mới có thời gian chụp xong. Cảm giác tua film lại thật đê mê, chạy ào ra lab. Đến giờ hẹn, ào ra, ào về. Phịch, nước rửa nhợt nhạt, scan chất lượng kém. Đag lân lân chợt oạch té hẳn xuống đất…

  25. Shooter | Jan 27, 2010 @ 11:30 pm

    Mình có cái thú là khi nào rảnh, bật nhạc nhẹ, cho windows bật random mớ ảnh film. Cái đẹp cái không. Nhưng, kỷ niệm lúc đó dội về – kỳ lạ.

Reply