the art of seeing #1
Xin giới thiệu cuốn sách nổi tiếng về nhiếp ảnh “Photography and the Art of Seeing” của tác giả Freeman Patterson. Bản (lược) dịch này được chia thành nhiều phần, và sẽ được đăng trên viahe.org khi hoàn thành. Phần 1 này bao gồm hai chương đầu “Barriers to seeing” và “Learning to observe” (sẽ liên tục được sửa chữa, cập nhật mà không báo trước).
=========================
Những buổi sáng mờ sương, cầm máy và tripod đi tới bãi cỏ sau nhà, tôi nhanh chóng quên mình đi. Tôi không nghĩ xem tôi sẽ chụp như thế nào, không nghĩ về việc thỏa mãn bản thân, và quên mình đi trong sự kì diệu của những chiếc cầu vồng hiện ra trên cỏ; trong những lăng kính rực rỡ của những giọt nước ngược sáng. Tôi đánh mất mình ở trong một thế giới của những tia sáng lấp lánh và của màu sắc lung linh. Tôi đắm chìm trong những gì tôi nhìn thấy, và kết quả là tôi có một buổi chụp ảnh cực kì năng suất và kéo dài cho tới khi sương tan hẳn.
Buông là một điều kiện cần đầu tiên để có thể thực sự “thấy”. Khi bạn buông cái tôi của bản thân, bạn đã bỏ đi tất cả những thành kiến về chủ thể mà trước đó bạn đã nhồi nhét vào đầu mình bằng cách này hoặc cách khác. Nếu bạn còn lo lắng xem liệu bạn có chụp được ảnh đẹp không, hoặc còn cố công làm thỏa mãn bản thân, thì bạn sẽ không thể có được những bức hình tốt nhất và không thể trải nghiệm niềm vui chụp ảnh một cách đầy đủ nhất. Nhưng khi bạn buông, những ý niệm mới sẽ nảy sinh từ trải nghiệm trực tiếp của bạn với chủ thể, và những ý tưởng, cảm xúc mới sẽ tự điều khiển bạn khi chụp.
Quá vướng bận với cái tôi là trở ngại lớn nhất trong sự thấy, và nó cũng là trở ngại khó vượt qua nhất. Bạn có thể đang lo lắng về công việc, về lũ nhóc ở nhà, về những nhiệm vụ khác, hoặc là bạn không tự tin về khả năng sử dụng một chiếc ống kính mới, hay về khả năng đo sáng của mình. Dường như luôn có một cái gì đó chặn trước con đường tới tự do đích thực. Frederick Franck trong cuốn The Zen of Seeing đã gọi cái này là “cái tôi tù túng”; quá nhiều cái tôi sẽ làm cản trở khả năng trải nghiệm trực tiếp với mọi thứ ở xung quanh bạn. Đôi khi, cách duy nhất để vượt qua sự tù túng này là thực hành. Bạn không thể thư giãn tách riêng cơ thể và tâm hồn — bởi vì chúng có mối liên hệ khăng khít với nhau. Để có thể đẩy được sự khô cứng và căng thẳng ra khỏi cơ thể, bạn cần phải có một tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Như là mối liên hệ giữa gió và nước vậy. Sóng sẽ không biến mất nếu như gió vẫn thổi. Thư giãn là cách để làm ngừng lại những cơn gió trong tâm trí, do vậy cơ thể bạn sẽ được tĩnh tại.
SUNF | Oct 23, 2009 @ 10:15 am
Hay Hiếu ơi. Bốt lên XÓM chia sẻ với anh em đi nhá…
Đặng Quang Hiếu | Oct 23, 2009 @ 9:32 pm
Vâng, để em sửa chút rồi up lên xóm, hôm trước đêm khuya dịch hơi ẩu :D
SonTT | Oct 24, 2009 @ 1:02 pm
Tưởng gì, chứ cái này thì tớ… buông trước khi… cầm máy :)) Hố hố hố
dzuyanh | Oct 24, 2009 @ 3:27 pm
anh giai thánh thật. hâm mộ thế. em thì chẳng có gì để mà…buông :”>
sk8er | Jan 05, 2010 @ 11:30 am
ước có phần 2 nhỉ..
Đặng Quang Hiếu | Jan 05, 2010 @ 10:15 pm
cám ơn bác, tôi sẽ cố gắng dịch sớm khi có thể.
sand | Mar 06, 2010 @ 2:15 am
cố gắng dịch nhé. cái này thật tuyệt, còn giải trí nhẹ nhàng hơn truyện của Marc Levy
nttrung02 | Jun 21, 2010 @ 10:46 am
Có cần thêm người dịch cho nhanh k bác?